Đồng nghiệp thân yêu nay trở thành đối thủ
Gánh nặng gia đình biết thế nào cho đủ
Cơm áo gạo tiền tình nghĩa cũng hư hao.
“Quốc sách hàng đầu” nghe mà ngỡ chiêm bao
Thành kẻ làm thuê không hơn chẳng kém
“Trọng đạo - tôn sư” chỉ còn trong hoài niệm
“Uống nước - nhớ nguồn” trên sách vở mà thôi.
Ngẫm những năm qua cám cảnh sự đời
Thầy giáo hóa con quay, học trò thành chuột bạch
Đổi ý thức chẳng lo suốt ngày lo thay sách
Xây nóc trước dựng nhà liệu có vững được chăng?
Sự nghiệp trồng người tính cả trăm năm
Nay cứ vài năm ta lại trồng một kiểu
Trồng chẳng tưới chăm lẽ nào không chết yểu
Giữ phận lái đò chẳng lẽ mặc đò trôi.
Biết trách ai chẳng lẽ trách ông trời
Nếu một mai không còn trong biên chế
Bỏ phấn trắng bảng đen ta đi làm kinh tế
Hay trở về nhà thầy mẹ lại nuôi ta?
Tác giả: Bùi Mai Thành.